T2, 09 / 2017 10:00 chiều | doanhtran
Với một người xa quê, quanh năm lăn lộn với cơm áo gạo tiền nơi đất khách như con, nếu người ta không nhắc, chắc con quên rằng có một ngày gọi là Vu Lan.

Con vẫn nhớ như in câu hát mà mấy đứa con nít vẫn hay ngọng nghịu: “Ba thương con vì con giống mẹ. Mẹ thương con vì con giống ba. Cả  nhà ta cùng yêu thương nhau. Xa là nhớ, gần nhau là cười”.

Câu hát đó khang khác nhà mình. Con giống ba, giống y chang cả nét lẫn nết người. Ba làm mẹ khổ, còn con thì làm mẹ buồn. Vậy nên con và mẹ cứ “Xa thì nhớ, gần nhau là… hờn”.

Hờn là bởi con luôn muốn giành phần thắng về mình, luôn ngang bướng và vô tâm. Luôn là người bất bại trong những cuộc chiến với mẹ, nhưng không hiểu sao chiến thắng đó không làm con trở nên to lớn mà ngược lại, con thấy mình nhỏ bé trong những giọt nước mắt không được phép chảy ra của mẹ.

Chẳng có người phụ nữ nào muốn trở nên mạnh mẽ hết, chỉ là buộc phải vậy mà thôi. Buồn thương ở trong lòng, lúc nào tràn đầy thì phải khóc cho vơi, sao mẹ lại ngăn nó bởi một bờ đê vô hình? Đơn giản, vì mẹ là mẹ.

Một mùa Vu Lan nữ lại về…

Con lớn dần xa rời vòng tay mẹ, nhiều lúc cứ nghĩ mình như con chim sổ lồng, con mặc sức vỗ cánh, vẫy vùng. Chẳng biết từ bao giờ con đã dành hết yêu thương của mình cho bạn bè, cho công việc và cho tình yêu. Vì con sợ, sợ sẽ mất đi khi không vun vén, thu hết vào mình. Dường như con đã quên đi sự tồn tại của mẹ. Mà không, đúng hơn là con tin rằng mẹ sẽ mãi ở nhà đợi con về và sẽ không bao giờ con mất mẹ. Bởi mẹ là bất biến.

Rồi một ngày, khi con thôi dán mắt vào màn hình điên thoại, con nhìn mẹ. Con sửng sốt nhận ra: mẹ đã già!

Con lớn lên, ắt mẹ phải già đi – quy luật bình thường ấy sao đến bây giờ con mới chịu hiểu.  Phải rồi, đời vốn luôn tồn tại những nghịch lí, có những điều bình thường đã bị người ta khoác cho lớp áo tầm thường, có những điều bình dị, thiêng liêng lại trôi tuột theo sự hời hợt, vô tâm. Con cứ ngỡ đời còn dài mà đâu biết thời gian cho mẹ không thể dài thêm nữa.

Con thức vui với cuộc đời với những yêu thương đôi khi con trao đi mà không hề được nhận lại, còn mẹ thức vì con với nhưng nỗi lo không đầu không cuối: lo nắng ghắt, lo mưa dài, lo đường về khuya, lo con mình nông nỗi, lo giấc ngủ chẳng đầy, lo đêm lạnh con giật mình không ai kéo chăn cho…

Cũng như mẹ đã từng thắt lòng nhìn con với những cơn ho, rơi nước mắt khi con té đau với những bước đầu chập chững. Con khóc, mẹ buồn; con vui hơn ai hết mẹ cười hí hửng, mẹ mừng đến vỡ òa khi con gọi tiếng mẹ lần đầu tiên. Nhìn mẹ nheo mắt luồn sợi chỉ vào cây kim một cách khó nhọc, thấy mẹ ngồi thẫn thờ khi nhớ nhầm ngày đám cưới anh Lâm con bác Sáu, rồi còn cả nồi cá kho cháy cả đáy nồi…

Mỗi lần vụng về che giấu những dấu hiệu của tuổi già ấy, mẹ lại cười hệt như một đứa con nít vừa mắc lỗi. Mẹ trộm nhìn con, như kiểu ngày xưa con nhìn mẹ mỗi lần trốn đi tắm sông. Lạ thật, tuổi già chưa vội làm mẹ héo hắt như trái mướp khô, độc ác thay, nó khiến mẹ dần quên nhiều điều.

Vu Lan này, con chỉ mong về bên mẹ!

Thời gian là thế, nó khiến con người trở thành con tằm loay hoay trong tổ kén, bất lực buông xuôi theo dòng chảy một chiều. Nhưng dòng sông thời gian ấy không phải bao giờ cũng lạnh lùng cuốn trôi đi tất cả, có những thứ sẽ mãi cắm neo vào lòng người ta, bởi đơn giản những điều ấy quý hơn cả mạng sống của họ.

Với mẹ, những gì thuộc về ba đứa con là những thứ không bao giờ mẹ quên. Người đàn bà chẳng bao giờ biết đến những ngày như 8/3, 20/10 hay ngay cả lễ Vu Lan là gì.

Và kì lạ thay, mẹ lại nhớ như in từng mốc thời gian của cả ba đứa con. Cách mẹ nhớ những kỉ niệm của chúng con không giống cách mà thằng Út vẫn đọc thuộc lòng bảng cửu chương, lặp đi lặp lại như một con vẹt. Mẹ nhớ bằng cả trái tim, mỗi lần nhắc lại, mắt mẹ sáng rực, hệt như ngôi sao mang tên “Yêu thương” đang trú ngự trong đôi mắt ấy.

Hôm nay con nhận được quà mẹ gửi vào. Hai bác phụ xe đã quen mặt con còn trêu lớn: “Gái sắp lấy chồng mà còn ăn đồ mẹ gửi”, tự nhiên mắt con cay.

Mẹ gom cả một chợ quê gửi vào phố lớn, nào măng mẹ hái rồi muối chua, rồi lạc mẹ trồng, bưởi mẹ hái, mẹ còn rim sẵn cá bống ghi luôn dòng chữ: “Chịu khó hâm lại cho nóng nghe con”.

Chao ôi! hóa ra trong mắt mẹ chưa bao giờ con lớn, mẹ chẳng bao giờ chịu cho con lớn. Bỗng nhiên con thèm được trở về những ngày xưa, về với những ngày được mẹ chở che, cầm tay mỗi lần con vấp té, được ngủ hả hê giữa trưa hè mà giật mình không thấy lòng hoang hoải những lo toan.

Con muốn đặt lòng mình cạnh lòng mẹ bao la, kể cho mẹ nghe những hạnh phúc và buồn đau trên đường đời con gặp phải và được khóc thật to như những ngày con còn thơ dại. Nhắm mắt lại, con thấy mình đang nằm dưới mái nhà và khói bếp thơm thơm, được nếm mùi cá kho và canh rau đồng mẹ nấu, được nằm và nghe mẹ hát ru như những ngày thơ ấu. Mẹ ơi, con muốn về với xóm nghèo, nơi có dòng sông, con đò, có nắng, có mưa, có những yêu thương trao đi mà không cần đánh đổi, và hơn hết là có mẹ.

Con chắc, hôm nay mẹ sẽ lại buồn ngồi một mình tựa gối, đưa mắt khắc khoải nhìn về phương nam mà nhắc thầm: “Gần Tết rồi, chị bây sắp về”. Phải, mẹ là thế, sẽ mãi yêu con dù con có va vấp những lỗi lầm, sẽ mãi yêu con dù tóc đã điểm màu của tháng năm, dù tay yếu, mắt mờ, dù trí nhớ đã có lúc mơ hồ, lãng đãng. Luôn dành cho con đủ đầy, mẹ tự nhận riêng mình phần mất mát. Mẹ vẫn ở nhà và đợi con về ăn cơm.

Và con chỉ mong Vu lan mùa này sẽ về, ôm mẹ thật chặt và nói khẽ: “Con không thèm đi đâu nữa, mẹ ơi”!

Ngọc Mai


Ý kiến bạn đọc
Bài viết cùng chuyên mục